Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó - Chương 231: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái gì? Nó là đứa con mồ côi của muội muội ta? (1)
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
20


Chắc Chẳng Có Ai Cảm Thấy Tu Tiên Khó


Chương 231: Hoàng! Không! Thể! Nhục! Cái gì? Nó là đứa con mồ côi của muội muội ta? (1)


Điện Tĩnh Tâm.

Thiên tử Đại Càn đang hết sức nghiêm túc.

Khiển trách Từ Dương công chúa chuyện nàng tự xuất cung.

Từ Dương công chúa cúi đầu, không dám nói lời nào.

“Phụ hoàng, con làm sao biết Thiên Ma Giáo lại để mắt tới con, với lại, sao Thiên Ma Giáo lại biết hành trình của con?”

Từ Dương công chúa cúi đầu, dù bị khiển trách, nhưng nàng không phục.

“Không trách con thì trách ai? Chỉ có mình con dám tự mình xuất cung thôi.”

“Hiện giờ Ma Giáo tro tàn lại cháy, Thiên Ma Giáo, Ma Thần Giáo, Cổ Ma Giáo, Chân Ma Giáo, tứ đại Ma Giáo đều đột nhiên ló đầu ra, các đại vương triều đều đang điều tra kỹ chuyện này.”

“Thế mà ngay trong giờ phút quan trọng này, con lại dám tự mình rời cung, thật là gan to tận trời. Đại Càn hoàng cung dù gió thổi không lọt, nhưng thiên hạ này không có tường nào gió không lọt qua được.”

“Lần này hành tung của con bị lộ, rõ ràng là trong cung có gian tế, con gặp may, vì bọn chúng vội quá, chứ nếu con ra khỏi thành xa hơn chút nữa, e là kẻ bắt con không phải đám tạp nham như vậy đâu.”

Thiên tử Đại Càn sầm mặt.

Nói tới đây, ông lại thấy tò mò.

“Nghe con nói, lần này con được một cao nhân cứu hả? Vị cao nhân đó đâu?”

Thiên tử Đại Càn hỏi.

Nhắc tới Tô Trường Ngự, Từ Dương công chúa tỉnh táo lên ngay.

Nhưng nàng chưa kịp nói gì, tiếng khóc đã từ ngoài vọng vào.

“Hoàng gia gia, hu hu hu!”

“Hoàng gia gia, ta bị người đánh.”

Tiếng nói quen thuộc, đi kèm với tiếng khóc vô cùng thương tâm.

Thiên tử Đại Càn tò mò.

Từ Dương công chúa cũng kinh ngạc.

Hoàng thái tôn Phương Ly xuất hiện trong điện.

Y càng vào gần, tiếng khóc vang lên càng lớn.

Phương Ly quẹt nước mắt, khóc ầm lên, hoàn toàn không có dáng vẻ của một hoàng thái tôn, giống như bị cái gì oan ức lắm.

“Ly nhi, con làm sao vậy?”

Thấy Phương Ly thê thảm như thế, thiên tử Đại Càn thấy đau lòng, vội đi tới nhìn cháu trai, vừa tò mò vừa đau lòng.

Từ Dương công chúa cũng rất thắc mắc.

Phải biết, Phương Ly là tiểu bá vương không thể chọc nhất Đại Càn, Đại Càn hoàng thái tôn, thân phận cao quý, và rất được thánh sủng.

Phụ hoàng, hoàng hậu, và nhiều phi tử trong cung đều thích Phương Ly.

Không chỉ vì Phương Ly có vẻ ngoài đẹp mắt, mà vì trước mặt người lớn, nó rất biết giả vờ, tuổi nhỏ mà rất biết nói ngọt.

Cho nên, rất được các trưởng bối yêu thích, hơn nữa lại còn là cháu đích tôn, nên mọi người vô cùng thích Phương Ly.

Được thánh sủng, nên Phương Ly không hề kiêng kỵ, tuổi còn nhỏ mà đã kiêu căng phách lối, chỉ là hoàng thái tôn, nhưng làm việc phách lối vô cùng.

Chính vì vậy, trong hoàng cung Đại Càn, các đại hoàng tử công chúa, không hài lòng Phương Ly cho lắm, nhưng nó là hoàng thái tôn, hơn nữa tuổi lại còn nhỏ, nên về cơ bản là đều nhắm mắt cho qua.

Không ngờ, lại còn có người dám chọc vào tiểu bá vương này.

Trong hoàng cung Đại Càn, còn có kẻ không có mắt như vậy?

Phải biết, trong hoàng cung Đại Càn, đắc tội ai cũng được, nhưng không được đắc tội tiểu bá vương này.

Lúc đó, Thái tử không nhịn được, đánh cho tiểu bá vương mấy roi, kết quả là bị phụ hoàng treo lên cây đánh cho một trận, cả hoàng cung đều biết, đứng thứ hai sau thiên tử Đại Càn, chính là Phương Ly, đây là luật sắt.

Nên Từ Dương công chúa rất tò mò.

Phương Ly đi vào, nhìn thấy hoàng gia gia, khóc nức không thành tiếng.

“Hoàng gia gia, có người ăn hiếp ta, hu hu hu.”

Phương Ly nhào thẳng vào lòng thiên tử Đại Càn, khóc như muốn chết, ai không biết còn tưởng nó mới gặp nạn về.

Nếu nhìn kĩ, sẽ thấy quần áo nó xốc xếch, mặt mày sưng vều, tím đỏ.

Thiên tử Đại Càn nổi giận.

Đứa cháu bảo bối này bình thường ông còn không nỡ mắng, vậy mà có kẻ dám đánh nó!

Muốn lật trời à?

“Ly nhi, là ai dám đánh ngươi bị thương? Phụ thân không ra hồn của ngươi? Hay là mẫu thân ngươi?”

“Nếu phụ thân ngươi, hoàng gia gia sẽ đi báo thù cho ngươi ngay tức khắc.”

“Ly nhi, không phải là ngươi đi quấy rầy hoàng nãi nãi cầu phúc chứ?”

“Nếu đắc tội hoàng nãi nãi, vậy đừng trách gia gia không giúp ngươi.”

Thiên tử Đại Càn nén giận, hỏi.

Ý ông rất đơn giản, nếu đó là phụ thân ngươi, ta ra tay giúp ngươi, nhưng nếu đó là nãi nãi, thì thứ cho ta không làm gì được.

Chuyện Thiên tử Đại Càn sợ vợ, ai ai cũng biết, Tôn nhi ngươi còn hiểu rõ hơn ta, đừng có mong báo thù.

Từ Dương nghe vậy, vừa giận vừa buồn cười.

Giận là vì, đại ca mình thảm quá. Đường đường là Thái tử, mà hở cái là bị đòn.

Buồn cười là, đường đường là thiên tử Đại Càn, mà lại đi sợ vợ. Song chuyện này cũng rất bình thường, Đại Càn vương triều trước giờ rất tự do, không tồn tại quan điểm gọi là nam tôn nữ ti, vả lại, chuyện sợ vợ này thuần túy chỉ là trong phạm vi tình cảm giữa vợ chồng.

Chứ còn trong chuyện lớn, đương nhiên vẫn là thiên tử Đại Càn định đoạt.

Nhưng Từ Dương công chúa cảm thấy thương nhiều hơn.

Thương cho đại ca nàng, rõ ràng là Thái tử Đại Càn, trữ quân tương lai, thế mà lại là người kém cỏi nhất trong năm đại vương triều.

Ngay cả Thái tử Đại Hạ, mà cũng còn nói một không hai, phạm sai lầm, chỉ bị trách cứ mấy câu, trong khi Đại Càn vương triều đứng đầu năm đại vương triều.

Vậy mà.

Thiên tử Đại Càn đè Thái tử không thở nổi, không hề yêu chiều nhi tử của mình.

Đúng là vị Thái tử đáng thương nhất.

“Hoàng gia gia, không phải phụ thân ta, là một người ngoài, hu hu hu, là người Từ Dương cô cô mang tới, tên là Tô Trường Ngự, hu hu hu hu!”

Phương Ly nghẹn ngào, nước mắt rơi không ngừng, miệng nói, tay chỉ vào Từ Dương công chúa.

Y nói xong.

Từ Dương công chúa ngây ra.

“Tô Trường Ngự? Tô tiền bối?”

Từ Dương công chúa kinh ngạc.

Nàng không ngờ, người đánh Phương Ly, lại là ân nhân cứu mạng của mình, Tô Trường Ngự.

“Phương Ly, có phải ngươi đang nói bậy không? Sao Tô tiền bối đi ăn hiếp một đứa nhóc như ngươi được!”

“Hơn nữa, Tô tiền bối là đi chung với Từ Cẩn. Có mặt Từ Cẩn, dù Tô tiền bối xuất thủ, Từ Cẩn sẽ cản lại mà.”

Từ Dương công chúa biện giải ngay.

Phương Ly chỉ đang nói bậy nói bạ, nó không thể biết tên Tô Trường Ngự.

Trong này nhất định là có hiểu lầm.

Nàng giải thích liền, để khỏi ầm ĩ ra chuyện lớn.

“Chính là Tô Trường Ngự, chính là Tô Trường Ngự.”

“Không có hiểu lầm nào hết, hoàng gia gia, ta ngoài Trai Tâm điện coi chừng cho hoàng nãi nãi, để khỏi có ai xông vào.”

“Nhìn thấy cái kẻ gọi là Tô Trường Ngự đó muốn xông vào Trai Tâm điện, tôn nhi liền cản lại, nhưng kẻ đó rất là phách lối, hình như ỷ mình có chỗ dựa, Tôn nhi còn chưa kịp nói ra thân phận, hắn đã đánh ta rồi.”

Phương Ly ào ào cướp lời.

Trong chuyện này không hề có hiểu lầm!

“Thật là to gan!”

Thiên tử Đại Càn nổi giận.

Chỉ cần người Phương Ly đắc tội không phải là hoàng hậu, thì ai ông cũng xử được.

“Phụ hoàng, trong chuyện này nhất định là có hiểu lầm, Phương Ly thường ngày cao cao tại thượng, Tô tiền bối lại không phải người trong cung, đương nhiên sẽ có quy củ người chưa hiểu, chống đối hoàng thái tôn, nhưng hắn dù gì cũng là ân nhân cứu mạng nữ nhi.”

Từ Dương công chúa vội biện giải cho Tô Trường Ngự.

Nhưng thiên tử Đại Càn lạnh tanh.

“Hiểu lầm?”

“Dù có hiểu lầm, cũng không thể ra tay đả thương người khác.”

“Tô Trường Ngự phải không?”

“To gan thật đấy, lại dám đánh cả Đại Càn hoàng thái tôn.”

“Từ Dương, dù hắn có là ân nhân cứu mạng ngươi, nhưng ngươi phải nhớ, hoàng không thể nhục.”

Thiên tử Đại Càn rất lạnh lùng.

Làm Từ Dương vô cùng lo lắng.

Nàng biết phụ hoàng đã giận thật.

“Phụ hoàng, dù có thế nào, Tô tiền bối cũng đã từng cứu ta một mạng, nếu trừng phạt quá nặng, lỡ truyền ra ngoài, sẽ ảnh hưởng tới quốc uy, hay là để Tô tiền bối xin lỗi hoàng thái tôn được không.”

Từ Dương công chúa quỳ xuống, nàng chỉ có thể giúp Tô Trường Ngự tới đây.

“Xin lỗi?”

“Từ Dương, ngươi dễ tính quá.”

Thiên tử Đại Càn hít sâu.

Ông quay người, dẫn Phương Ly đi ra khỏi điện.

Thật ra, ông hiểu ý của Từ Dương.

Nhưng ông cũng biết một điều.

Chính là hoàng thất không thể nhục.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN