Mỹ Nam Hoa Hồng - Chương 62: Đến bước nào?
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
5


Mỹ Nam Hoa Hồng


Chương 62: Đến bước nào?


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

MỸ NAM HOA HỒNG

Tác giả: Vi Phong Kỷ Hứa

Thể loại: Hiện đại, Bố già 37 tuổi giới kinh doanh lưu manh công x Mỹ nhân 19 tuổi thơ ngây thanh cao thụ, niên thượng, hào môn thế gia, tình hữu độc chung, đô thị tình duyên, kim bài đề cử.

Biên tập: ♪ Đậu ♪

Chương 62: Đến bước nào?

Nói về phía bên này.

Sau khi cả hai rời khách sạn nhỏ rốt cuộc cũng đến thị trấn lớn hơn, dùng ít tiền mặt cuối cùng mua bút vẽ bản vẽ, dự định kiếm tiền từ vẽ chân dung giá rẻ.

Ban đầu rất thú vị.

Đoàn Dụ Hàn chào mời khách hàng, Úc Nam vẽ kí họa, hai người phân chia hợp tác.

Úc Nam vẽ vừa nhanh vừa khá đẹp, không lâu sau một đám người vây xung quanh, họ biết thưởng thức nghệ thuật, không những được khách khen tặng mà người đứng xem cũng sẽ ném tiền vào trong mũ dưới đất.

Đang vẽ thì Úc Nam chợt dừng bút, nói bằng tiếng Anh: “Xin anh lấy nó ra.”

Mọi người nhìn theo ánh mắt của cậu.

Một tên đàn ông gầy trơ xương đang tính lẻn khỏi đám đông.

Đoàn Dụ Hàn hỏi: “Sao thế?”

Úc Nam nói với hắn: “Mình nhìn thấy anh ta móc trộm đồ từ trong túi áo của quý cô kia.”

Đoàn Dụ Hàn lập tức bước lại kéo tên kia, thuật lại lời Úc Nam nói.

Tất nhiên y không thừa nhận: “Con mắt nào của mày nhìn thấy?”

Úc Nam trả lời chuẩn mực: “Hai con mắt của tôi đều nhìn thấy anh trộm ví tiền của quý cô đứng bên. Đoàn Dụ Hàn, cậu bảo cô ấy kiểm tra đi.”

Người phụ nữ được nhắc nhở lật đật lục túi áo mình, phát hiện ví tiền biến mất thật.

Mọi người xì xào, tên kia đành phải vứt ví tiền xuống đất cúi đầu chạy.

Ai ngờ không lâu sau y dẫn theo mấy tên du côn quay lại đá đổ giá vẽ của bọn cậu, còn đánh người.

Những tên bản địa hung hăng ác độc, Đoàn Dụ Hàn chắn trước người Úc Nam, bị đánh một cú, bọn chúng nhốt hắn ở giữa tay đấm chân đá. Tuy Úc Nam có kỹ thuật nhưng đánh không lại bọn chúng, cậu kéo tay Đoàn Dụ Hàn bỏ chạy.

Cả hai chạy như bay qua mấy con phố mới tìm được hẻm nhỏ yên tĩnh để trốn.

Rõ ràng sợ muốn chết mà khi mặt đối mặt lại phì cười to.

“Hahahahahaha!”

Ai cũng thấy bộ dạng của đối phương thật sự quá hài hước.

Mặt mày bám bụi, bị đánh đổ máu, trên mặt Úc Nam còn dính than chì, xương gò má cũng bầm tím.

Thảm nhất là Đoàn Dụ Hàn, khóe môi chảy máu, tay áo khoác còn bị xé rách tét bét.

“Cậu còn biết đánh nhau cơ à, biết vậy đáng lẽ nên để cậu bảo vệ mình! Mình không xông lên trước, đỡ mất mặt biết mấy.” Đoàn Dụ Hàn cười, rồi
“xuýt” một tiếng, há miệng, “Chà, cậu học à?”

Úc Nam nói đắc chí: “Có học, cậu mình là huấn luyện viên võ thuật.”

“Sao ra nhiều mồ hôi thế?” Đoàn Dụ Hàn bỗng vươn tay chạm vào trán Úc Nam, “Cậu bị sốt rồi.”

Úc Nam sờ trán mình: “Thật hả?”

Hèn chi ban nãy cậu phản ứng chậm nửa nhịp, chứ không sẽ không bị đánh trúng.

Đoàn Dụ Hàn không cười nữa.

Úc Nam biết hắn đang nghĩ gì: “Mình không sao, có lẽ cảm vặt tí thôi.”

Đoàn Dụ Hàn “Ừ”: “Úc Nam, cậu thấy chơi vui không?”

“Vui.” Úc Nam gật đầu.

Có vẻ cậu thật lòng không bất mãn với “chuyến phượt” vượt ngoài dự đoán này, thái độ rất bình tĩnh.

Ban nãy lúc chạy Úc Nam còn nhớ nhặt mũ dưới đất, tiếc là tiền trong đó đã rơi kha khá trong lúc bỏ chạy, “Tiêu rồi, trộm gà không xong còn mất nắm gạo, tụi mình lỗ luôn tiền vẽ.”

Đoàn Dụ Hàn đứng dậy trước, hắn chìa tay: “Dậy, tụi mình đi mua thuốc.”

Úc Nam đưa tay cho hắn.

Cả hai đi mua thuốc hạ sốt, tiện tay mua luôn thuốc thoa vết thương.

Đoàn Dụ Hàn muốn thương lượng với nhà thuốc trả thêm tiền để đổi tiền mặt nhưng đối phương không chịu, hai người đành tức tối rời đi.

Úc Nam uống thuốc xong thoa thuốc cho Đoàn Dụ Hàn.

“Xin lỗi nha.” Động tác của Úc Nam nhẹ nhàng, “Nếu không phải ban nãy mình liều lĩnh làm vệ sĩ chính nghĩa thì sẽ không bị trả thù, cậu cũng sẽ không bị thương.”

Ánh mắt của Úc Nam rất nghiêm túc.

Đôi mắt với lòng trắng đen rõ ràng, lông mi dài rậm, nhìn từ góc này cứ như cây quạt nhỏ.

Mấy ngày qua cả hai ngủ chung trong lều vải, nằm chung trên giường mà chẳng có cảm giác mập mờ “trên tình bạn dưới tình yêu”.

Thái độ của Úc Nam cực kỳ rõ ràng.

Đoàn Dụ Hàn biết rõ.

Hiện tại hai người là bạn, là bạn đồng hành, là người nhà nương tựa nhau.

Nhưng giây phút này mặt trời ngả về tây, ánh nắng chiếu xuống sườn mặt Úc Nam.

Đoàn Dụ Hàn bỗng nắm chặt cổ tay Úc Nam: “Nếu ban nãy cậu nhìn thấy tên trộm mà không nói thì cậu không phải Úc Nam. Mình thích điểm này của cậu mà.”

Úc Nam ngước mắt, làn da ửng đỏ do sốt, hơi ngạc nhiên với lời hắn nói.

Đoàn Dụ Hàn nói tiếp: “Người nên nói xin lỗi là mình.”

“Mình muốn tiếp tục học mỹ thuật, mình muốn chống lại người nhà.” Hắn buông tay Úc Nam, nói hạ giọng, “Cậu biết chuyện của mình rồi nhỉ? Cậu biết mình đến nước M không hẳn chỉ để đi cùng cậu, cũng biết mình lấy cái cớ này để trốn ra khỏi nhà mà cậu vẫn đồng ý đi theo mình. Cảm ơn cậu, Úc Nam.”

Úc Nam được cảm kích mà chột dạ, ngượng ngùng nói: “Giúp cậu là một nguyên nhân nho nhỏ thôi. Mình không vĩ đại vậy, đi với cậu là vì mình muốn buông thả một lần.”

Đoàn Dụ Hàn: “…”

Úc Nam thẳng thắn quá, hắn không biết nên nói gì đành cười bất đắc dĩ.

Trời dần chập tối.

Đoàn Dụ Hàn tìm một cửa hàng nhỏ, dùng đồng hồ đeo tay của mình đổi một ít thức ăn nóng và nước sạch.

Sau khi uống thuốc Úc Nam buồn ngủ, ngồi bệt tránh gió ở bên dưới đài phun nước, ngủ gà gật.

Đoàn Dụ Hàn cởi áo mình ra khoác lên người Úc Nam, đút nước cho cậu, phát hiện cậu đã hơi hết sốt nhưng không chịu ăn. Đoàn Dụ Hàn rất kiên nhẫn, chia đồ ăn thành từng miếng nhỏ đút cậu ăn từ từ.

Cả hai hệt như kẻ lang thang đúng nghĩa, sắp trắng tay đến nơi.

Úc Nam mơ màng hỏi: “Đoàn Dụ Hàn, ngày mai chúng ta sẽ quay về chứ?”

Đoàn Dụ Hàn im lặng một lúc, nói: “Ừ.”

Úc Nam tựa vào vai hắn, nhắm mắt: “Mất hộ chiếu rồi, báo cảnh sát họ tìm được chứ?”

Đoàn Dụ Hàn đáp: “Sẽ tìm được. Không tìm được thì liên hệ đại sứ quán.”

Úc Nam yên tâm, thở dài nói chầm chậm: “Tốt, mình chỉ xin có nửa tháng, sắp đến thời hạn rồi. Mình muốn ngủ trên giường mình, muốn ăn đồ ăn trong trường. Đồ ăn của trường mình ngon lắm, đầu bếp nấu không keo kiệt.”

Đoàn Dụ Hàn nhìn mặt cậu.

“Lần sau chúng ta đi chơi tiếp, gọi thêm bạn Đàm Nhạc Phong của mình, cậu ấy thú vị lắm luôn.”

Chỉ thấy khóe môi Úc Nam cong lên, bên môi dính sốt cà chua, màu đỏ đậm tương phản với bờ môi, đẹp đẽ lạ thường.

Đoàn Dụ Hàn dần cúi đầu.

Hắn biết làm vậy là không đúng.

Mùi hương sốt cà chua càng lúc càng gần.

Úc Nam tựa vào vai hắn mở choàng mắt.

Ánh mắt cậu nhìn Đoàn Dụ Hàn mơ màng, hình như vẫn chưa nhận ra đối phương muốn làm gì.

Trong tích tắc hai đôi môi sắp chạm vào nhau, một chùm ánh sáng chiếu từ xa đến gần trong bóng tối khiến hai người giơ tay che mắt.

Một chiếc xe đậu cách họ mấy mét.

Úc Nam tỉnh táo hơn, trong luồng ánh sáng chói lóa, mắt cậu hơi lờ đờ.

Đến khi thích ứng với ánh sáng thì nhận ra gã đàn ông bước xuống xe là ai.

Cung Thừa phong trần mỏi mệt, khuôn mặt ấy còn đáng sợ hơn cả tảng băng lạnh ngàn vạn năm, trán nổi gân xanh, mắt nhìn chòng chọc cậu không chớp mắt như muốn nhìn ra một cái lỗ trên người cậu.

Úc Nam chưa từng bắt gặp Cung Thừa có ánh mắt như thế.

Thất vọng, đau đớn, giận dữ, tim cậu nhảy thót mấy lần như rất sợ hãi theo từng bước chân đến gần của Cung Thừa.

Cậu buông bàn tay che ánh sáng xuống, ngạc nhiên lẫn hoài nghi vì sao Cung Thừa lại ở đây?!

Không ai hay biết giây khắc này Cung Thừa khó chịu tựa bị ngàn vạn nhát dao đâm chém.

Gã nhìn thấy nhóc con của gã đang hôn người khác.

Hệt một tên ăn mày co ro dưới đài phun nước tối như mực ở giữa phố, ôm hôn một thằng lỏi hỉ mũi chưa sạch.

Giờ có người đến đánh gã chết tại chỗ còn thoải mái hơn là con tim bị chiên trong chảo dầu nóng cháy như này.

Úc Nam nghe thấy Đoàn Dụ Hàn hỏi.

Nhưng đầu cậu vang ong ong, không thể phân biệt cụ thể đang nói gì.

Một giây sau Cung Thừa khom người xuống.

Úc Nam chỉ cảm giác mình bị nhấc bổng thô bạo, dạ dày cuộn trào, tầm mắt choáng váng, cứ thế bị khiêng lên trên vai.

Mấy giây sau, cánh tay cứng rắn đó lại ném cậu vào ghế sau.

Trong khoảnh khắc đầu va vào lưng ghế, cuối cùng Úc Nam đã hiểu Cung Thừa đặc biệt đến đây bắt cậu.

Cậu bò dậy: “Chú thả tôi ra!”

Cung Thừa ngồi vào trong xe, đóng “rầm” cửa, tài xế giẫm mạnh chân ga, xe phóng đi như mũi tên bắn khỏi dây cung.

Úc Nam vội vã nằm sấp lên cửa xe nhìn ra phía sau thì thấy Đoàn Dụ Hàn còn đứng đó, một chiếc xe khác lái tới, ba, bốn người trên xe xuống lôi Đoàn Dụ Hàn lên xe.

“Đoàn Dụ Hàn!”

Úc Nam gọi to nhưng chỉ vô ích, cách chỗ đó càng lúc càng xa.

Cậu tóm vai Cung Thừa: “Chú muốn làm gì cậu ấy?! Chú muốn làm gì cậu ấy hả?!”

Mặt Cung Thừa không cảm xúc, gã quay đầu, mắt đỏ ngầu.

Nói chính xác là trong mắt che kín tơ máu giống như đã mấy ngày không nghỉ ngơi, cũng giống đang sục sôi giận dữ.

Úc Nam rùng mình ớn lạnh, tim cậu chùng xuống như có thứ gì đang cố kéo nó xuống.

“Thưa ngài, chúng ta đi đâu?” Tài xế da trắng hỏi bằng tiếng Anh.

Cung Thừa lạnh lùng trả lời: “Tìm một khách sạn trước, bao trọn, không cho bất cứ ai đến quấy rầy.”

Úc Nam nghe hiểu, gã tính làm gì?

“Chú muốn dẫn tôi đi đâu? Chú có quyền gì làm vậy? Thả tôi xuống xe ngay!”

Cung Thừa không nói một câu nào với cậu.

*

Úc Nam bị dẫn đến một căn hộ.

Thảm màu xám, vách tường màu trắng, trừ sofa và giường ra không còn vật trang trí dư thừa nào khác, phong cách tối giản như vậy thuộc về sở thích của Cung Thừa.

Điện thoại của Úc Nam bị lấy đi, trên người không còn gì.

Cửa đóng chặt, trong phòng chỉ còn lại cậu, muốn liên lạc với ai cũng không được.

Mọi thứ trước mắt chứng tỏ một sự thật: Cung Thừa giam lỏng cậu.

Trước kia cũng có lúc Cung Thừa nổi giận nhưng không giống lần này, dù trước kia gã đã làm rất nhiều chuyện vượt ra khỏi giới hạn của Úc Nam, dù gã đáng ghét cỡ nào thì cũng không thể sánh được với lần này.

Cung Thừa của tối nay khiến Úc Nam cảm thấy lạ lẫm như thể trước nay chưa từng biết gã.

Tại nơi đất khách quê người, Úc Nam một thân một mình gọi trời trời không biết gọi đất đất chẳng hay, làm như Cung Thừa làm gì với cậu cũng được, thậm chí cậu không thể truyền đi thông tin nào mà cũng không ai có thể giúp cậu.

“Cộc cộc.”

Có người gõ cửa.

Úc Nam cứng đờ người.

Cậu tính tìm cơ hội, đợi Cung Thừa tiến vào sẽ chuồn ra cửa ngay. Dù bên ngoài có người của Cung Thừa hay không, tóm lại cậu phải chạy trước mới tính.

Nào ngờ cửa phòng mở ra, người đi vào lại là tiểu Chu, anh ta mang theo một ít quần áo sạch.

Cung Thừa không đến.

Nhân lúc Úc Nam ngây người tiểu Chu trở tay đóng cửa, dặn dò: “Úc Nam, em ở ngoài kia nhiều ngày, chắc chắn rất mệt mỏi. Đổi quần áo đi tắm trước đi. Em muốn ăn chút gì không, anh báo khách sạn, họ sẽ mang lên ngay.”

Từ sau lần kia Úc Nam không còn nói chuyện với tiểu Chu.

Tiểu Chu hơi lúng túng.

Việc kia không hẳn là anh ta giấu Úc Nam nhưng cũng gọi là có lỗi, vì anh ta có cái nhìn định kiến Úc Nam là người tình nguyện bán mình vì tiền, anh ta có chỗ đáng hổ thẹn với Úc Nam.

Úc Nam không muốn lôi lại chuyện cũ cũng không muốn nhắc đến những chuyện đó, cậu nói: “Không cần. Đưa điện thoại cho tôi, tôi muốn gọi cho mẹ tôi, nghĩ cách mua vé máy bay về nước.”

Tiểu Chu nói: “Lúc tìm ra em thì ngài Cung đã báo bình an với người nhà em, phía bên thầy Dư cũng đã nhận được tin. Nhưng họ đều đang ở trong nước, hộ chiếu của em bị rơi mất, họ không thể giúp được, bọn anh sẽ xử lý giúp em.”

Úc Nam lắc đầu: “Không cần. Tôi chỉ muốn ở bên bạn của tôi.”

Cậu rất lo cho Đoàn Dụ Hàn.

Tiểu Chu ngạc nhiên, hồi lâu sau mới nói: “Úc Nam, tâm trạng của ngài Cung rất tệ. Anh kiến nghị em ngày mai rồi nói sau.”

Anh ta khuyên nhủ một hồi mà Úc Nam vẫn cứng đầu, hỏi tiếp: “Tôi biết anh không thể làm chủ. Cung Thừa đâu? Tôi muốn nói chuyện với chú ta.”

Tiểu Chu thở dài: “Được.”

Nói xong tiểu Chu rời đi.

Úc Nam còn sốt mà đợi trọn một tiếng trong phòng, đến khi cậu sắp không chống đỡ nổi chỉ có thể tựa vào sofa cố gắng miễn cưỡng tỉnh táo.

Cửa phòng lần thứ hai bị mở ra.

Rốt cuộc hơi thở quen thuộc nhất cũng đến, bước chân nặng nề giẫm lên thảm trải sàn, gã đàn ông đi từng bước đến trước sofa, cúi đầu nhìn cậu.

Úc Nam bẩn thỉu, trên mặt có khối bầm tím ứ máu, mặt đỏ bừng vì sốt không khác gì con mèo lăn lộn trong bùn lầy.

“Không thoải mái ở đâu?” Giọng Cung Thừa trầm khàn.

Úc Nam ngạc


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN