Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con - Chương 13: 13: Anh Đoán Xem
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
24


Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Nấm Nhỏ Chỉ Muốn Ly Hôn Nuôi Bé Con


Chương 13: 13: Anh Đoán Xem


Editor + Beta: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)
Không được, không thể.
Tống Tử Ngộ nói: “Sẽ có cách.”
“Mong là vậy”, Tần Sóc cũng không quan tâm lắm.
Từ nhỏ Tần Sóc đã biết tinh thần lực của mình có thể bạo động bất cứ lúc nào.

Gắng gượng nhiều năm như vậy đã hời quá rồi.
Tâm trạng của Tống Tử Ngộ sa sút trông thấy, anh ta nói với Tần Sóc: “Chiều nay Tiểu Bạch có nhắn tin tới, tôi trả lời giúp cậu rồi.”
Tiểu Bạch.
Hắn còn gặp được một bé nấm nhỏ quan tâm đến mình.
Tần Sóc gật đầu, tỏ ý đã biết, hắn mặc quần áo rồi nhanh chóng rời đi.
Trở lại phòng, Tiểu Bạch vẫn đang ngồi trên ghế sô pha.
Tần Sóc vừa đi vào, nấm nhỏ trên sô pha lập tức nhào tới: “Tần Sóc, cuối cùng anh cũng về rồi?”
Nấm nhỏ chạy nhanh quá suýt chút nữa không phanh lại được, bị Tần Sóc ôm vào lòng, ngã vào vòng tay của Tần Sóc.
Nấm nhỏ mềm mại.
Mùi thơm trên người cũng rất dễ chịu.

Tần Sóc đỡ đối phương đứng thẳng lại, Bạch Cô Cô lập tức đỏ bừng mặt.
Anh, anh, anh, ôi trời, mình vụng về quá.
Bạch Cô Cô lùi lại một chút, mặt mũi ửng hồng lo lắng hỏi: “Tần tướng quân, anh thế nào rồi? Cơ thể anh không thoải mái ở đâu vậy? Bây giờ anh còn khó chịu không? Tống tiên sinh nói thế nào?”
Tần Sóc nhìn cậu: “Không sao rồi, em đừng lo lắng, bệnh cũ thôi.”
“Thật không?”, Bạch Cô Cô không tin, nhân loại đều rất yếu ớt, sao có thể nhanh hết bệnh vậy được?
“Thật mà”, Tần Sóc sờ đầu cậu: “Muộn rồi, đi nghỉ ngơi trước đi.”
Bạch Cô Cô lắc đầu: “Không muốn, anh còn chưa ăn nữa mà, em mang đồ ăn ngon về cho anh nè, ăn ngon lắm, anh thử chút nha?”
Tần Sóc nhìn cậu, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói: “Ừm.”
Bạch Cô Cô vui vẻ lên, lập tức đi lấy hộp chân không và mở ra.
Mùi của kiến ​​khổng lồ phả vào mặt.
Kiến ​​khổng lồ là một loài động vật biến dị, có thân hình gần giống với kiến ​​thời cổ đại, thân hình to lớn, da thịt béo chắc, còn rẻ và bình dân nữa.

Loài động vật này trải rộng ở mọi ngóc ngách của tinh tế, có thể thấy ở khắp mọi nơi và rất rẻ.
Tần Sóc lớn lên nhờ ăn máu thịt của loài động vật này.
Thật sự không thể nói là hắn thích nó.
Không ai sẽ thích ăn cùng một loại thức ăn từ ngày này qua ngày khác.
Tần Sóc nhíu mày.
Bạch Cô Cô lại háo hức muốn chia sẻ món ăn mới tìm ra của mình, cậu lấy một miếng cho vào miệng, chẹp chẹp, ăn ngon ghê.

Cậu lại lấy một miếng nữa kề bên miệng Tần Sóc: “Tần tướng quân, anh ăn thử đi, thật sự siêu ngon luôn.”
“Chắc là anh chưa từng ăn món ăn vặt ven đường này đúng không?”, Bạch Cô Cô hơi ngại ngùng: “Anh đừng chê nó rẻ, em thấy ăn rất ngon.”
Tần Sóc nhìn bàn tay trước mặt, trắng bóc, mịn màng, thon dài tuyệt đẹp.
Hắn há miệng, cho món quà vặt làm từ xác kiến ​​khổng lồ vào miệng.
Hương vị quen thuộc này dường như không còn khó chịu nữa.
Tần Sóc nói: “Tôi không chê, ăn ngon lắm.”
“He he.”
Được công nhận, Bạch Cô Cô rất vui, cậu vui vẻ cho mình một miếng, đút cho Tần Sóc một miếng, rồi mình lại ăn tiếp, chẳng bao lâu, quà vặt mang về cũng hết sạch sẽ.
Bụng nhỏ của Bạch Cô Cô vẫn phẳng lì, cậu hỏi: “Tần tướng quân, anh ăn no chưa?”
Tần Sóc gật đầu.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Cô Cô méo xệch.
Nhưng cậu chưa no, mà Tần Sóc không ăn thì sao cậu có thể xấu hổ đi ăn tiếp được.
Bạch Cô Cô bĩu môi nói: “Vậy được rồi, chúng ta lên lầu nghỉ ngơi đi.”
Tần Sóc cười tủm tỉm: “Thật ra tôi có hơi đói bụng, nếu không thì chúng ta cùng nhau ăn chút gì đó nhé?”
“Thật không?”, Bạch Cô Cô ngượng ngùng nói: “Em cũng ăn cùng với anh nữa.”
“Ừm, cảm ơn em.”
Tần Sóc bật đèn lớn trong phòng khách lên, cả phòng đều sáng choang.
Hắn dặn dò quản gia chuẩn bị bữa tối, sau đó cùng Bạch Cô Cô ngồi vào bàn ăn chờ dùng bữa.
Bạch Cô Cô ngồi bên cạnh Tần Sóc, líu ríu nói cho hắn nghe mấy chuyện thú vị mà cậu gặp phải ở bên ngoài ngày hôm nay.
Tần Sóc ngồi bên cạnh lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Bạch Cô Cô có vẻ càng thêm dịu dàng hơn, như thể đang phát sáng.

Tần Sóc nghĩ cuộc sống của mình chưa bao giờ sôi nổi như thế này.
Sau bữa tối, cả hai phải đi nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau là một ngày mưa dầm.
Mưa phùn lất phất, nhiều người ghét kiểu thời tiết này nhưng Bạch Cô Cô lại rất thích.
Không có nấm nào không thích thời tiết ẩm ướt cả.
Cậu bất chấp mưa chạy đến nhà gỗ nhỏ để xem những cây nấm nhỏ mình trồng.
Lớn lên rồi nè.
Bào tử nấm mà cậu trồng, bây giờ đã to bằng nắm tay, trồi lên khỏi mặt đất như hai cái bánh bao nhỏ.
Bạch Cô Cô vươn tay sờ đầu nấm nhỏ.
Vui quá.
Tranh thủ thời tiết hôm nay, cậu lại lặng lẽ duỗi tay xuống đất trồng một, hai, ba, bốn, năm cây nấm nhỏ.
Đợt sau chín hết thì cũng đủ xào nấm cho Tần Sóc rồi.
Những cây nấm nhỏ mà cậu trồng đợt trước mất vài ngày để phát triển, nhưng những cây nấm nhỏ cậu trồng vào ngày mưa đã lớn rất nhanh trong hai ngày.
Bạch Cô Cô hái hết nấm, ôm nấm đến nhà gỗ nhỏ, xào nấm.
Nhà gỗ nhỏ được cậu từ từ mua sắm thêm, bây giờ đã có thể sinh hoạt bình thường rồi.
Bạch Cô Cô thích nhà gỗ nhỏ lắm, nhưng cậu cũng muốn về cùng với Tần Sóc, thế nên gần đây cậu dành ban ngày để ngắm nấm của mình trong nhà gỗ nhỏ, buổi tối trở lại ăn cơm và ngủ với Tần Sóc.
Mỗi người ngủ trong phòng riêng của mình.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến Tần Sóc đang ngủ ở bên cạnh mình, Bạch Cô Cô liền cảm thấy rất vui vẻ.
Cậu vui vẻ rửa sạch nấm và xào chung với rau cải thìa.
Bạch Cô Cô kìm lòng không đặng dùng đũa nếm thử, ừm, ngon lắm.
Nấm đúng là thức ăn tốt nhất thế giới.
Bạch Cô Cô vui vẻ làm xong đồ ăn, cất vào trong hộp hút chân không, sau đó cầm đi tìm Tần Sóc.
Tần Sóc đang đọc văn kiện trong thư phòng.
Nhìn thấy một cái đầu nấm đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Tần Sóc không ngẩng đầu, vừa làm việc vừa hỏi: “Tiểu Bạch?”
“Là em đây”, Bạch Cô Cô đẩy cửa bước vào.
Trên tay cậu còn cầm một cái hộp chân không.
“Tần tướng quân, anh bận à?”, Bạch Cô Cô lễ phép hỏi trước.

“Không bận, có chuyện gì sao?”
Tần Sóc nhìn hộp chân không, Tiểu Bạch lại tới mang đồ ăn cho hắn?
Sau cái ngày tìm được món kiến ​​khổng lồ, Bạch Cô Cô thấy thứ gì ngon đều lập tức mang đến chia cho Tần Sóc.
Còn Tần Sóc, dù sao hắn cũng không phản đối.
“Không còn việc gì nữa.”
Bạch Cô Cô đặt hộp chân không lên bàn của Tần Sóc, sau đó mở ra, đặt món ăn mình dày công chuẩn bị trước mặt Tần Sóc: “Tần tướng quân, đồ ăn em tự làm đó, anh thử xem.”
Hả?
Tự làm?
Tần Sóc nhìn hai món ăn trên bàn, một món là rau cải xào với cái gì đây? Một món khác là súp.
Bạch Cô Cô xào rau cải với nấm, nấu canh với nấm.
Để Tần Sóc không nhìn ra đó là nấm, cậu thái nấm lộn xộn, đảm bảo không nhìn ra hình dạng của nấm.
Tần Sóc ngẩng đầu nhìn Bạch Cô Cô: “Em tự làm sao?”
Bạch Cô Cô lộ ra vẻ đắc ý gật đầu, đưa đũa cho Tần Sóc: “Anh mau thử xem.”
“Ừm.”
Tần Sóc cầm đũa, gắp nấm nhỏ cho vào miệng.
Một hương vị thanh mát khó tả tràn ngập trong miệng hắn, giống như cảm giác Tiểu Bạch mang đến cho hắn, mềm, mịn, nhưng rất ngon.
Bạch Cô Cô mở to mắt, nhìn chi tiết từng phản ứng của Tần Sóc không chớp mắt, ngập ngừng hỏi: “Ăn ngon không ạ?”
“Ngon.”
Là rất rất ngon.
Tần Sóc thích món trắng trắng này.
Hắn không ngờ Tiểu Bạch có thể nấu ăn, chứ đừng nói Tiểu Bạch sẽ nấu cho hắn ăn.
Tần Sóc mỉm cười: “Tiểu Bạch, cảm ơn em, rất ngon.”
“Chỉ cần anh thích là em vui rồi.”
Không có gì hạnh phúc hơn khi món ăn mình tỉ mỉ nấu cho được người khác thật lòng thích nó.
Bạch Cô Cô vui vẻ vung vẩy tay: “Vậy anh uống thêm một ngụm canh nữa đi.”
“Ừm.”
Tần Sóc bưng canh lên uống vài ngụm, mùi vị giống nhau, giống…!Ngon.
Bạch Cô Cô hài lòng, cậu ngồi đối diện với Tần Sóc, nhìn Tần Sóc ăn một cách vui vẻ.
Tần Sóc hỏi: “Tiểu Bạch, đây là món gì vậy?”
Hồi còn đi học Tần Sóc đã từng nhìn thấy nấm nhưng hắn chưa ăn nấm bao giờ, hắn không biết mùi vị, cảm giác của chúng ra sao, huống chi là ăn nấm.
Bạch Cô Cô đắc chí nhìn hắn mà nhướng mày: “Anh đoán xem.”
Tần Sóc: “…”

Làm sao hắn đoán được chứ.
Nhưng nhìn dáng vẻ đắc ý của thiếu niên trước mặt, Tần Sóc cũng cảm thấy tâm trạng tốt hơn, ngay cả cơn đau đầu ở sâu trong thức hải cũng thuyên giảm rất nhiều.
Tần Sóc ăn hết thức ăn không chừa một miếng nào.
Bạch Cô Cô càng vui vẻ hơn, hễ nhân hoại nào thích nấm đều là một người bạn tốt.
Bạch Cô Cô đặt cằm ở trên bàn, cậu nhìn Tần Sóc: “Vậy ngày mai anh còn muốn ăn không? Em lại nấu cho anh.”
Tần Sóc nhìn cậu: “Được.”
“Tiểu Bạch vất vả rồi.”
“Không vất vả.”
Bạch Cô Cô đứng lên, cầm bát đĩa Tần Sóc đã ăn xong đem đi rửa sạch sẽ.
Tần Sóc lau môi.
Hắn hồi tưởng lại hương vị vừa rồi, rốt cuộc là rau gì, hương vị là lạ nhưng không ghét chút nào.
Rất thích.
Tần Sóc phát hiện mình bắt đầu mong chờ bữa ăn tiếp theo.
Bạch Cô Cô vui vẻ vào bếp, dọn dẹp bát đĩa rồi xách hộp chân không trở lại nhà gỗ nhỏ.
Cậu muốn trồng một loại nấm nhỏ mới khác để Tần Sóc nếm thử.
Nấm nhỏ thành tinh có thể trồng tất cả các loại nấm.
Bạch Cô Cô vui vẻ trồng một cây nấm nhỏ màu nâu.
Nấm nhỏ và thân cây có cùng màu, như thể hợp nhất với nhau.
Hy vọng rằng ngày hôm sau chúng sẽ lớn lên thật khoẻ mạnh.
Bạch Cô Cô không đợi được nấm nhỏ lớn lên để nấu cho Tần Sóc ăn, buổi tối liền nằm ngủ luôn trong nhà gỗ nhỏ.
Ngày hôm sau, Bạch Cô Cô dùng những cây nấm còn thừa lại từ hôm qua và những cây nấm mới mọc ngày hôm nay gom lại nấu cơm cho Tần Sóc, cậu nóng lòng muốn đem qua.
Cậu còn chưa biết rằng vào lúc này, một vị khách không mời mà đến đang ở phủ tướng quân.
Mẹ của Tần Sóc đã trở lại.
Người đó tên Đinh Mạn, là người đã bỏ rơi Tần Sóc, rồi sau khi Tần Sóc trưởng thành thì lại quay về nhận mẹ với Tần Sóc, người đó bây giờ đã trở lại.
Chắc mẩm là vừa không có tiền, tài khoản ngân hàng cũng bị khóa.
Lần trước, trước nữa, bà ta đều quay về đòi tiền, sau đó lập tức đi ngay, giống như Tần Sóc là thú dữ không bằng.
Nhưng lần này, Tần Sóc dường như đã đoán sai, không chỉ có một mình Đinh Nhân trở về, bên cạnh còn có một cô gái nhỏ, nhìn dáng dấp chắc khoảng hai mươi mấy tuổi, mặc váy trắng, vẻ ngoài cũng rất thanh thuần.
Tần Sóc vừa mở cửa, hai người cùng bước vào, Đinh Mạn phu nhân không chờ được nữa mà giới thiệu: “Tần Sóc, đây là Tô Điềm.”
-Hết chương 13-
CHUYỆN QUAN TRỌNG PHẢI NHẮC 3000 LẦN: TRUYEN.WIKI1, TRUYEN.99, TRUYEN.FULL, TRUYENFIC.COM LÀ TRANG RE-UP.

VUI LÒNG KHÔNG ĐỌC TRUYỆN Ở ĐÂY!!!!.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN