Sống Lại Làm Em Gái Quốc Dân - Tiêu Nhất Thất - Chương 65
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
3


Sống Lại Làm Em Gái Quốc Dân - Tiêu Nhất Thất


Chương 65


Trong lòng Triệu Duyệt đang mắng Trương Ngôn Phù đến mức máu chó đầy đầu, nghĩ đến tương lai đen tối của mình, chỉ còn cảm thấy tim đau nhói.

Tức đến mức toàn thân run rẩy!

“Đều do cô hại tôi, đều tại cô! Là cô muốn tôi làm như vậy!”, Triệu Duyệt bất ngờ lao từ chỗ giám khảo đến khu vực các thí sinh ngồi, gương mặt vặn vẹo dữ tợn.

Trương Ngôn Phù không kịp phản ứng bị bà ta nắm lấy cánh tay, vừa định đứng dậy chạy đi liền bị túm tóc kéo lại.

Một đám người nhìn sang.

Công nhân viên thì kéo đến can ngăn, các thí sinh khác thì vội đứng sang một bên sợ mình bị ngộ thương.

Triệu Duyệt sống chết nắm chặt Trương Ngôn Phù, nhất quyết không chịu buông tay.

Trương Ngôn Phù đau đớn kêu khóc, thậm chí còn mắng chửi lại, hình tượng chính thức sụp đổ.

Tình cảnh vô cùng hỗn loạn gà bay chó sủa.

Tô Đào kéo Ninh Mạn Ni lùi về phía sau, đều loạn thành như vậy rồi chắc chắn buổi ghi hình không thể tiếp tục nữa.

Mặc dù đạo diễn đã dừng phát sóng khi Triệu Duyệt lao ra, nhưng mà những lời bà ta nói lúc tức giận đã được phát ra rồi.

Bất ngờ dừng phát sóng trực tiếp khiến cư dân mạng đang ăn dưa vội quay sang weibo điều tra tình hình.

Có nhân viên trong nội bộ đã chụp lại toàn bộ và đăng lên weibo.

# Triệu Duyệt đánh người# nằm ở vị trí số 1 trong khu tìm kiếm.

Khu bình luận

[Tôi tưởng rằng Triệu Duyệt độc miệng là cá tính riêng, ai ngờ bà ta còn mãnh liệt như vậy]

[Tôi thật sự phục Triệu Duyệt luôn, não thành đồ trang trí rồi]

[Mị biết ngay tác tinh này sẽ bị lật xe mà]

[Loại người như vậy về nhà sớm một chút đi]

[Triệu Duyệt thật khiến người ta chán ghét]

[Tôi sống trên đời đã 28 năm, lần đầu tiên gặp phải một người vô liêm sỉ như vậy]

[Người như vậy cũng có thể làm minh tinh, tôi không phải fan của Tô Đào mà cũng thấy tủi thân thay cô ấy]

[Dọa chết mị rồi, không có gì cặn bã hơn]

Sau cánh gà, Tô Đào và Ninh Mạn Ni đang nói chuyện với nhau.

“Cậu học tốt thật đó Tô Đào, không ngờ mình lại được làm bạn với học thần!”

Tô Đào bất lực nhìn cô, “Cậu đừng trêu mình nữa được không hả”

Ninh Mạn Ni bỏ điện thoại xuống, đụng vào vai cô một cái, “Cậu là bạn học với Thời Hàn à?”

Tô Đào cũng nhìn thấy bài đăng của cậu ấy, dù sao thì cũng lọt hotseach muốn không thấy cũng khó.

Mặc dù anh nói sớm muộn cũng sẽ bị người ta đào ra, nhưng cô muốn đợi mọi chuyện êm xuôi một chút rồi nói.

“Ân, cậu ấy đã làm phiền mình suốt ba năm”

Người nào quen thân thì mới biết thực ra anh có bệnh nói nhiều, nếu nói chuyện với bạn bè thì có thể nói mãi không ngừng.

Thời Hàn với Lưu Niên mà gặp nhau thì hai bọn họ có thể nói trên giời dưới biển, cái gì cũng nói được.

Cái cảnh đó cô thực không dám nghĩ đến.

“Vậy cậu tiến vào giới giải trí vì cậu ấy hả?”, mood hóng chuyện của Ninh Mạn Ni được bật lên.

“Sao cậu lại nghĩ như vậy”, Tô Đào dở khóc dở cười.

“Tiểu thuyết đều viết như vậy mà”, Ninh Mạn Ni gãi gãi đầu, không phải tình tiết đều phát triển như vậy sao.

“Không phải, mình vào giới giải trí không phải vì cậu ấy, chúng mình chỉ là bạn bè đơn thuần thôi”

“Vậy thì vì ai vậy”

Tô Đào nhướng mày thần bí nói, “Vì để bảo vệ cải trắng nhà tớ”

“Cái gì cơ?”, Ninh Mạn Ni nghe có chút mù mờ.

Điện thoại của Tô Đào vang lên, là Lưu Niên gọi đến.

Cô đi đến chỗ khác nghe điện thoại, Ninh Mạn Ni vẫn còn đang bận ‘ăn dưa’.

Lưu Niên: “Đào Tử, tiếp theo chúng ta phải làm sao”, quan hệ xã giao rất thành công, chậu nước bẩn của Triệu Duyệt không dính đến Tô Đào mà tự mình dính chưởng.

Đều là nhờ mấy tài khoản chính thức giúp đỡ vả mặt mới có thể nhanh chóng vừa hung ác như vậy.

Mặc dù có thể vả mặt Triệu Duyệt nhưng dù sao thì số lượng fan của Tô Đào cũng rất ít so với Thời Hàn hay Tô Lê thì giống như một ở trên trời một ở dưới đất vậy, cách rất xa với mấy tài khoản vip đó.

Sau khi Thời Hàn chia sẻ bài đăng đó, những người trong giới có quan hệ tốt với anh, lại thêm mấy người vì muốn cọ nhiệt mà chia sẻ lại lên án Triệu Duyệt.

Khiến cho nhân khí của Tô Đào cũng tăng lên theo.

“Phát sinh chuyện như vậy thì chắc chắn sẽ không tiếp tục ghi hình nữa đâu”

Cô vừa thấy nhiều người nói rằng chương trình này có mờ ám, kêu gào đòi tẩy chay không xem nữa.

Lưu Niên: “Cũng chưa chắc, mình thấy như vậy có khi càng thu hút nhiều người hơn ấy chứ. Dù sao có một từ gọi là hắc hồng mà”

“Đúng thật, đây chưa chắc đã là chuyện xấu với chương trình này”, Tô Đào đồng ý với cách nói của anh.

“Chúng ta rút lui đi! Tham gia tiếp cũng chưa chắc được vào vòng trong, nhiều nhất cũng chỉ thay thế được Triệu Duyệt thôi nhưng cậu có dám chắc đạo diễn không biết chút nào không? Mình thấy không có khả năng, mình không muốn cậu chịu tủi thân như vậy”, Lưu Niên cười nhạo một tiếng, từ lúc đạo diễn không ngăn cản Triệu Duyệt làm xằng làm bậy anh đã nhìn ra rồi, điều này có nghĩa là còn có tâm tư khác, một chương trình hắc hồng thì cũng là hồng.

Là đạo diễn nhưng lại làm như vậy.

“Ân! Vậy thì nghe theo cậu”, Tô Đào tin tưởng vào phán đoán của lão bằng hữu.

“Được, lát nữa cậu ra thẳng xe đợi mình, mình đi nói chuyện với tổ tiết mục”

“Cùng đi đi! Dù sao mình cũng là thí sinh tham gia cuộc thi”

Tô Đào cúp điện thoại quay đầu nhìn Ninh Mạn Ni phát hiện đối phương cũng đang nhìn cô, còn dùng một vẻ mặt bình tĩnh nhìn cô.

“Tô Đào, mình chợt phát hiện ra đùi vàng của cậu to thật đó!”

Mình muốn chạy phải làm sao đây!

Tô Đào mặt đầy dấu chấm hỏi.

Tâm hồn mong manh của cô!

Ninh Mạn Ni tiếp tục giả bộ cao thâm nói, “Một thân học thần, kênh chính thức của chính phủ hộ tống, bạn cùng bàn là đại minh tinh, ảnh đế tương lai làm mê đệ tương lai chắc chắn.. sẽ khiến người ta hâm mộ muốn chết”

Tô Đào: Anh trai ruột của mình còn là Tô Lê đó!

Có phải càng to hơn hay không!

Bạn học Ninh Mạn Ni, hình tượng cao lãnh của cậu đâu rồi? Sao bây giờ lại thu vào rồi?

Từ từ đã! Cô ấy vừa nói ai là mê đệ của cô vậy!

“Mê đệ? *”, vừa rồi hình như cô nghe được 4 chữ ảnh đế tương lai.

* Tên gọi cho fanboy mà bên Trung dùng

Nghe nhầm sao?

Là người cô quen biết sao? Hình như là không còn ai khác nữa.

Vừa mới nghĩ thì đã nghe Ninh Mạn Ni nói ra một cái tên: “Lâm Cảnh đó!”

“Cậu chưa xem weibo sao”

Trên weibo lại có chuyện gì nữa hả? Lúc ấy ở trên sân khấu cô chỉ lướt qua một cái, sau ra cách gà thì chưa kịp xem.

“Lâm Cảnh chuyển tiếp weibo ủng hộ cậu á, mau xem đi”, Ninh Mạn Ni hâm mộ nói.

“Để mình đi xem”, Tô Đào mở weibo lên thì thấy Lâm Cảnh lên hotseach

Thì ra là anh chia sẻ weibo phòng làm việc của Tô Đào kèm theo cap là ‘Học thần xin hãy nhận của tôi một lạy”

Anh ấy còn ấn theo dõi tài khoản cá nhân mà cô vừa kiểm chứng nữa.

Tô Đào thuận tay cũng ấn theo dõi lại luôn.


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN