Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây - Chương 3061: 3061: Chương 3261
× Để đọc chương tiếp theo ấn vào nút (DS Chương) để chọn chương cần đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.    

trước tiếp
31


Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây


Chương 3061: 3061: Chương 3261


Sự kiên nhẫn của Tư Mộ Hàn có giới hạn, mấy ngày nay anh không được nghỉ ngơi tốt, vì vậy anh bước xuống xe, đi tới gõ kính cửa sổ của xe kia.

Cửa sổ xe hạ xuống lộ ra một khuôn mặt mà anh chưa từng thấy bao giờ.

Sắc mặt Tư Mộ Hàn lạnh lùng, anh vươn tay đưa ra một tấm danh thiếp: “Tôi sẽ trả toàn bộ tiên sửa xe, anh cứ cầm hóa đơn đến tập đoàn Sunrise để thanh toán, tôi đang có việc gấp, tôi đi trước” Người đàn ông mỉm cười, thái độ rất nhã nhặn, nói: ‘Không cần phải làm phiền đến Tổng giám đốc Tư, chúng tôi sẽ tự tìm công ty bảo hiểm để giải quyết! Tôi cũng không muốn mất nhiều thời gian nên không cần phải làm phiền đến đồng chí cảnh sát đâu.

Danh thiếp của anh tôi xin nhận, còn đây là danh thiếp của tôi, có chuyện gì thì liên hệ với tôi.

“Không thành vấn đề” Thấy thái độ của đối phương cũng không tệ lắm, Tư Mộ Hàn cúi đầu xuống liếc nhìn tấm danh thiếp: “Lâm Thanh Dương:’ Anh ngẩng đầu lên nhàn nhạt liếc nhìn anh ta một cái rồi nói tiếp: “Nếu bảo hiểm không bồi thường đủ thì liên hệ với thư ký của tôi”

“Không có vấn đề gì đâu, Tổng giám đốc Tư, sau này nếu có cơ hội chúng ta sẽ gặp lại nhau!” Lâm Thanh Dương vây tay một cái rồi lại đeo kính râm lên, trên môi mang theo ý cười rồi nghênh ngang rời đi.

Lời này vừa nói xong, bước chân Tư Mộ Hàn dừng lại, anh ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi lên xe lấy điện thoại di động ra gọi cho Lâm Tiến Quân.

“Điều tra cho tôi một người, Lâm Thanh Dương, chắc hẳn không phải là người gốc Hải Phòng, anh chú ý một chút xem có phải là doanh nhân mới hoặc là doanh nhân mới từ nước ngoài về không, có tin tức thì lập tức gọi điện thoại cho tôi” Anh chưa từng thấy qua loại người nào như thế này, những nhân vật ở giới thượng lưu trong thành phố Hải Phòng, anh đều biết gân hết.

Bây giờ đột nhiên lại xuất hiện một người, còn có thể nói chính xác anh là ai thì thật sự có chút đáng nghi.

Mặc dù Lâm Thanh Dương là một nhân vật khả nghi những sau khi Tư Mộ Hàn giao phó cho Lâm Tiến Quân thì anh cũng tạm thời quên mất chuyện này.

Vấn đề video kia hoàn toàn không thể đè xuống được, những thứ đó được lưu truyền mà không cần phê duyệt nên căn bản muốn điều tra cũng không có cách nào điều tra được.

Mặc dù anh đã vận dụng hết tất cả lực lượng của nhà họ Tư ngăn chặn lại nhưng vẫn có rất nhiều video lưu lạc bên ngoài.

Đợi đến khi Tư Mộ Hàn xử lý được phần lớn số video lưu lạc thì trời cũng đã tối rồi, anh lắc lắc cái cổ đau nhức, đứng dậy thuận tay cầm chìa khóa xe ở trên bàn rồi rời khỏi tập đoàn Sunrise.

Thân xe Aston Martin lưu loát trượt vào trong tầng hầm để xe của bệnh viện, đến đây thân xe dừng hẳn lại, Tư Mộ Hàn xuống xe mang theo cháo vừa mới nấu.

Lúc này ở bên trong phòng bệnh đã không còn bóng dáng của Nguyễn Kiến Định, Nguyễn Tri Hạ cũng đã tỉnh lại và đang chơi đùa với đứa trẻ.

Anh đẩy cửa bước vào, mang theo hương vị cháo thơm nức mũi.

“Tri Hạ, tôi mang cho em chút đồ ăn này, ăn đi” Tư Mộ Hàn lắc lắc cái bình giữ nhiệt ở trong tay, trên mặt nở một nụ cười, rất tự nhiên ngồi xuống cái ghế nhỏ ở bên mép giường rồi lấy thức ăn ở trong ra ngoài.

Nguyễn Tri Hạ ôm lấy đứa trẻ, trừng hai mắt nhìn chằm chằm anh.

Cô luôn cảm thấy dường như anh có điểm gì đó hơi khác, mặc dù nhìn qua trong anh có vẻ ung dung hơn bình thường nhưng trong đáy mắt của anh mang theo tức giận, tuy rằng đã che giấu tốt nhưng cô vẫn phát hiện ra được một chút manh mối.

Cháo vẫn còn nóng hổi, tỏa ra mùi thơm nồng nặc, cháo trắng buổi sáng mà y tá mang đến quả thật không có cách nào có thể so sánh được, từ mùi thơm hay cách trình bày đều thua xa.

Nguyễn Tri Hạ nuốt nước bọt, cô che mắt Nguyễn Hướng Minh lại, cố gắng nghiêm mặt, nói: “Anh Tư làm cái gì vậy? Tôi và Hướng Minh đã ăn xong rồi, làm phiền anh lần sau đừng làm chuyện như vậy nữa, chồng tôi biết sẽ hiểu lầm” Hiện tại cô không muốn gặp lại anh, mỗi ngày cô cũng tự nhắc nhở chính bản thân mình, thời điểm nhà họ Nguyễn vừa mới xảy ra chuyện, làm thế nào cũng không tìm được bóng dáng của anh.

Nghĩ đến đây, trong lòng cô cảm thấy hơi khó chịu.

Cuối cùng thật vất vả cô mới nghĩ thông suố, quyết định buông tay thì anh cứ như âm hồn bất tán quấn lấy cô.

Rõ ràng không gặp cô là lựa chọn tốt nhất đối với Tư Mộ Hàn, cũng chính là một loại giải thoát cho cô, không nên để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, đến lúc đấy lại không có cách nào có thể ngăn cản được..


Đọc truyện hay đừng quên like và chia sẻ truyện tới bạn bè, để lại bình luận là cách để ủng hộ webtruyenfree. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình có kinh phí duy trì web các bạn nhé!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương, hoặc ấn A/D để lùi/sang chương.

 BÌNH LUẬN TRUYỆN